Trường hợp y khoa tiêu biểu

Kết quả tầm soát HPV cho thấy chị nhiễm HPV nguy cơ cao typ 16 và 56. Trong đó, HPV typ 16 là một trong những chủng virus có nguy cơ cao nhất liên quan đến ung thư cổ tử cung. Sau đó, bệnh nhân được chỉ định soi cổ tử cung và sinh thiết vùng nghi ngờ để đánh giá chính xác tình trạng cổ tử cung. Kết quả giải phẫu bệnh cho thấy bệnh nhân có tổn thương tiền ung thư cổ tử cung – CIN 2, một dạng tổn thương trong biểu mô lát có nguy cơ tiến triển thành ung thư nếu không được điều trị kịp thời.

 

Một bé gái 6 tuổi vừa được đưa đến BVQT Phương Châu trong tình trạng đau bụng dữ dội kèm nôn ói kéo dài. Trước đó, khi thấy con kêu đau bụng nhiều, gia đình đã đưa bé đến một cơ sở y tế tư nhân để thăm khám. Tại đây, bé được chẩn đoán rối loạn tiêu hóa thông thường và được cho thuốc điều trị.  

 
Suốt nhiều tháng trời, chị D (42 tuổi) phải sống chung với những kỳ kinh kéo dài gần nửa tháng. Cơ thể lúc nào cũng mệt mỏi, da xanh xao, choáng váng vì thiếu máu. Chị nghĩ đơn giản rằng đó chỉ là rối loạn nội tiết hay dấu hiệu tiền mãn kinh, nên cố gắng chịu đựng và tiếp tục công việc mỗi ngày. Nhưng cơ thể không thể “gồng” mãi.

Có những ngày ở Phòng khám tiêu hóa Nhi khoa Phương Châu, tin vui chỉ đơn giản là một kết quả khiến ba mẹ thở phào: bé âm tính với dị ứng đạm sữa bò. Trước đó, khi thấy con uống sữa bò xong rồi nổi mẩn đỏ, phát ban, ngứa hoặc sưng môi, rất nhiều ba mẹ bắt đầu lo lắng: “Có phải con bị dị ứng đạm sữa bò không?”

 
Khoảnh khắc đón thiên thần nhỏ chào đời lẽ ra là những ngày ngập tràn tiếng cười. Thế nhưng, tại Bệnh viện Quốc tế Phương Châu, có một gia đình đã phải bước vào hành trình đầy cảm xúc khi cả mẹ và bé mới 4 ngày tuổi đều mắc Sốt xuất huyết.
41 tuổi, đã có một con, trước giờ sức khỏe của chị H. vẫn ổn. Nhưng suốt nhiều tháng liền, chị luôn trong tình trạng vùng kín ẩm ướt, khí hư ra nhiều màu vàng xanh, kèm mùi khó chịu. Quan hệ thì đau rát, có lúc còn ra huyết sau đó.

6 năm mong con nhưng chưa một lần có tin vui, chị D (38 tuổi)  tìm đến BVQT Phương Châu với một mong muốn rất giản dị: được hiểu rõ điều gì đang xảy ra với cơ thể mình. Khoảng thời gian ấy không chỉ là sự chờ đợi. Đó còn là những đêm trăn trở, là những câu hỏi lặp đi lặp lại trong lòng: “Có phải do mình?” “Cơ thể mình có điều gì chưa ổn?”


“Sau sinh… em thấy mình không còn là mình nữa.”

Đây có lẽ là suy nghĩ của nhiều mẹ sau sinh và chị H (34 tuổi) cũng không ngoại lệ. Hai lần sinh thường, chị bắt đầu cảm nhận cơ thể thay đổi rõ rệt: tầng sinh môn giãn rộng, vết sẹo cũ không đẹp, cảm giác lỏng lẻo khi gần gũi chồng. Ban đầu chị tự trấn an: “Chắc ai sinh xong cũng vậy.” Nhưng càng về sau, sự tự ti càng lớn. Chị né tránh gần gũi, ngại ánh nhìn của chồng, và trong lòng luôn có một khoảng lặng khó gọi tên.