• Ngày tạo
  • Người tạo
  • Nhóm
    Góc chia sẻ
  • Lượt xem

Mình và anh xã quen nhau từ năm thứ 2 đại học, hai đứa ra trường công tác mỗi người một nơi nhưng không vì vậy mà tình yêu mình phai nhạt và đầu năm 2009 tụi mình cưới nhau, cũng như bao nhiêu người phụ nữ khác mình mong có một đứa con cho gia đình ấm cúng gắn chặt tình yêu của mình và anh xã nhiều hơn. Nhưng do mình và anh xã công tác không gần nhau mình chờ đợi một năm, hai năm và gần ba năm tụi mình vẫn không có tin vui gì, nhiều khi các đồng nghiệp ngồi nói chuyện với nhau rôm rả kể với nhau về con cái, chia sẻ kinh nghiệm nuôi con, mình chỉ biết im lặng ngồi nghe không biết nói gì khi đó mình rất buồn và thất vọng.

 

Và nỗi buồn, sự thất vọng ấy thay vào là hy vọng khi mình tìm đến Bệnh viện phụ sản Quốc tế Phương Châu, ở đây từ nhân viên cho đến các y, bác niềm sĩ đều rất tận tình hướng dẫn cho mình và bác sĩ Hồng Ngọc đã tư vấn cho mình nên thụ tinh nhân tạo.Qua quá trình điều trị niềm vui đã đến với mình và niềm vui ấy được nhân lên gấp bội khi nghe bác sĩ Ngọc nói mình mang song thai, mình không bao giờ quên được giây phút ấy niềm vui sướng tột cùng người mình như bay bổng vậy.

 

Bụng mình có hai thiên thần bé nhỏ nên to lắm và mình rất tự hào về điều đó, mỗi ngày trôi qua mình mong đến ngày đón hai sinh linh bé bỏng đến thế giới này, rồi thì cái ngày mình chờ đợi cũng đã đến, ngày ấy mưa to lắm mình hồi họp vào phòng chờ mổ, mình nói thầm chắc đau lắm đây nhưng nghĩ đến con mình không thấy sợ gì nữa, qua 3 Nhìn con từng ngày khôn lớn, thông minh, lanh lẹ đó là điều hạnh phúc hạnh phúc nhất của những người làm cha mẹ và mình cũng thế, mỗi sáng dẫn xe ra đi làm nhìn con mi gió, vẫy tay chào mẹ mình như được tiếp thêm sinh lực cho một ngày làm việc mới và chiều làm tan về được ôm con vào lòng, hôn con và nghe con bi bô gọi mẹ mình như quên đi mọi mệt nhọc áp lực công việc ngoài xã hội.

 

Từ ngày có 2 công chúa nhỏ gia đình mình lúc nào cũng đầy ấp tiếng cười, niềm vui lớn lao nhất khi cuối tuần vợ chồng mình chở con đi chơi, ăn uống những điều giản dị bình thường nhưng đối với mình đó là niềm hạnh phúc nhất không phải ai cũng có được. Mình xin gửi lời cảm ơn chân thành đến tập thể y, bác sĩ khoa hiếm muộn đặc biệt là Bác sĩ Hồng Ngọc, người đã mang niềm vui đến cho gia đình bé nhỏ của mình.Mong rằng bệnh viện sẽ mang đến nhiều, thật nhiều niềm vui và hạnh phúc cho những cặp vợ chồng hiếm muộn khác. Trân trọng kính chào./.

Người viết

Vân Thị Tú Quyên