• Ngày tạo
  • Người tạo
  • Nhóm
    Góc chia sẻ
  • Lượt xem

Hạnh phúc biết bao khi các Cô ở khoa Hiếm muộn IVF MêKông gọi điện thông báo “có phải chị Hiền không ạ? Chị đã có thai rồi, Em mời Chị quay lại bệnh viện lấy thuốc dưỡng thai”. Chắc Con không thể biết được Ba, Mẹ vui đến nhường nào, đấy có lẽ là giây phút Ba, Mẹ hạnh phúc nhất trên đời.

Rồi hạnh phúc trôi qua từng ngày, đến tuần thai thứ 17 Bác sĩ bảo Mẹ phải nhập viện khâu eo cổ tử cung, Mẹ sợ lắm nhưng cuối cùng nỗi sợ hãi cũng qua đi, Con của mẹ vẫn khỏe mạnh. Giờ Con của Mẹ đã được 36 tuần rồi. Con chào đời lúc 11 giờ 20 phút ngày 08/04/2012, Con được sinh thường nhưng chỉ nặng 2,5 kg thôi. Đêm ấy Ba đã thức sáng đêm để nhìn con ngủ, cứ thấy con ọ, ẹ là Ba lại ngồi dậy. Sáng đến Mẹ thấy mắt Ba thâm quầng vì thiếu ngủ.

Con của Mẹ trong tháng ngoan lắm. Không biết có phải do Bác sĩ ở Phương Châu cho uống thuốc bổ nhiều nên Con của Mẹ đủ chất không nữa. Con không quấy đêm kể cả lúc thai kỳ Mẹ cũng không nghén.

Kể đến nỗi khổ chủa Mẹ đây, sữa thì nhiều mà đầu ti thì ngắn, nên 2 tháng trời Mẹ phải hút sữa vào bình cho con bú, tháng thứ 3 con mới bú mẹ được, thật buồn cười cho mẹ khi gọi điện hỏi Bác sĩ “Bác sĩ ơi ngực của Em sao giống như vòi nước bị hư không khóa được, sữa cứ chảy tong tong”. Bây giờ nghĩ lại vẫn ngại, đúng là mang thai lần đầu.
Rồi ngày tháng trôi qua con của mẹ nay đã biết: Lật, trườn, ngồi, bò, đi. Giờ thì tối vào phòng ngủ cứ Ba Ba, Me Mẹ, Mẹ ơi Mẹ, đến khi ngủ mới thôi.

               

Cám ơn bệnh viện PHỤ SẢN QUỐC TẾ PHƯƠNG CHÂU đã đưa Con đến bên Mẹ. Ba, Mẹ thật hạnh phúc khi có Con!