Mẹ tròn con vuông !

Số điện thoại cấp cứu




Bé sinh tại bệnh viện Quốc Tế Phương Châu vào ngày 06/12/2016
Bé sinh tại bệnh viện Quốc Tế Phương Châu vào ngày 06/12/2016
Bé sinh tại bệnh viện Quốc Tế Phương Châu vào ngày 06/12/2016
Bé sinh tại bệnh viện Quốc Tế Phương Châu vào ngày 05/12/2016
Bé sinh tại bệnh viện Quốc Tế Phương Châu vào ngày 05/12/2016
Ở cái tuổi 28 có được cho là muộn khi chưa có con hay không?Tôi- một người phụ nữ đầy tự tin và kêu hãnh với cuộc đời:công việc,gia đình,kinh tế...tất cả đều là sự mơ ước của nhiều người.Tôi đã sống và làm việc như một cái máy,không vướn bận,không lo nghĩ....thậm chí nhiều người còn nghĩ tôi vẫn chưa có gia đình.
Một năm, rồi hai năm qua đi....Tôi rất vui và hạnh phúc với những gì mình đang có..Thời gian cứ dần thế trôi qua,cái vui,cái tự do nào rồi cũng sẽ chán.Xung quanh tôi bắt đầu có những câu hỏi xoay quanh vấn đề con cái.Sự hối thúc từ phía hai bên gia đình,bao câu hỏi tại sao từ bạn bè,đồng nghiệp..,..Tôi đã có chút chạnh lòng và suy nghĩ đến việc mình phải có con...
Đợi chờ mãi từ tháng này qua tháng khác vợ chồng tôi cũng không có tin vui,thần may mắn đã không còn mỉm cười với tôi...Tôi bắt đầu cuốn cuồn lên.Mỗi lần đi đâu ai hỏi tới vấn đề này tôi đều né tránh.Hằng ngày tôi vẫn làm công việc của mình,vẫn cười,vẫn nói…nhưng trong sâu thẳm có một nỗi buồn sâu lắng.....Tôi trở nên nhạy cảm từ lúc nào không hay?tôi bật khóc khi biết đứa bạn thân có thai,tôi ganh tỵ với các bạn đồng nghiệp trong những dịp tết thiếu nhi,trung thu… Tủi thân,thầm trách ông trời sao không cho mình cái hạnh phúc cơ bản nhất của người phụ nữ-được làm mẹ dù chỉ một lần.
Bằng tất cả niềm khát khao,ý chí mãnh liệt,mình đã không đầu hàng trước số phận, Tìm hiểu từ các phương tiện truyền thông,bạn bè...và cuối cùng mình đã quyết định chọn bệnh viện Phương Châu là nơi mình gửi gấm niềm tin.Mình đã khám và điều trị nơi đây
Vào một ngày cuối năm 2013,vợ chồng tôi đã đến bệnh viện Phương Châu.Khác với sự tưởng tượng và suy nghĩ của mình,trước mắt tôi là một đội ngũ bác sĩ trẻ( không phải nói là gương mặt còn bún ra sữa).mình có chút e dè và nghi ngại khi chọn bệnh viên này
Cắt đứt cái ánh mắt nhìn thiếu thiện cảm của tôi, một” anh bác sĩ có làn da đen đen,gương mặt đầy” chất quê” tiến lại gần tôi và tư vấn.Qua 5 phút ,rồi 10 phút.., mọi suy nghĩ nghi ngại về bệnh viện này dần dần tan biến.Mình thật sự tin và cảm thấy quý mến anh bác sĩ này.Mình quyết định chọn anh bác sĩ da đen này điều trị cho mình trong suốt quá trình.
Sau 2 tháng canh trứng,bác sĩ cũng đã chọn được ngày mình làm iui.Hồi họp và chờ đơi.Mười bốn ngày…ôi sao mà nó dài thế?Không đủ kiên nhẫn,ngày thứ mười hai tôi đã trở lại bệnh viên yêu cầu cho tôi kiểm tra hàm lượng HCG trong máu.
Tôi đến lấy mẫu máu từ lúc 8 giờ sáng nhưng đến tận 12 giờ trưa mới có kết quả.Lại phải chờ đợi,tôi rong rủi khắp các cửa hàng ở Cần thơ mong giết chết thời gian và quên đi cái nỗi đau dằn xé tôi trong suốt 5 năm qua.Cái gì đến rồi cũng sẽ đến.Tôi hồi họp ngồi đợi ở dãy ghế chờ.Bác sĩ đọc tên tôi vào phòng để thông báo kết quả.Khác với phong cách tự tin hằng ngày của một cô gái trẻ,tôi đã rụt rè,rón rén nấp mình sau bức tường.Tôi chỉ đưa cái mặt thiếu vẻ tự tin của mình vào hỏi anh bác sĩ:”sao rồi anh?”.Anh bác sĩ da đen dí dỏm thảng nhiên thông báo:có bầu rồi,vô đi!”...
Tôi như người từ cung trăng rơi xuống,tiến vội vào phòng anh bác sĩ,hỏi một câu hỏi hết sức là ngớ ngẩn:”thật không anh?”.Anh bác sĩ nhoẻn miệng cười-một nụ cười rất hiền trả lời chắc nịch với tôi:”thật!”,tay đưa tôi tờ kết quả.
Ôi thế giới quanh tôi lúc đó tất cả đều màu hồng,cuộc đời đẹp làm sao? mọi người ai cũng đẹp,ai cũng dễ thương. Anh bác sĩ mà ngày thường tôi cho là đầy “chất quê” hôm nay trở nên đẹp trai lạ thường.Tôi muốn oà tới ôm hôn từng người vì niềm vui sướng đó
Cảm ơn cuộc đời,cảm ơn tất cả các anh chị ở bệnh viện phương Châu,cảm ơn anh bác sĩ da đen.Tôi đã có con,tôi đã có con thật rồi!.Tôi vui sương cùng chồng cầm tờ kết quả cảm ơn rối rít từng người.Tôi bắt đầu chặng đường về nhà. Cảm giác lâng lâng vui sướng cứ xâm chiếm hết suy nghĩ của chúng tôi.Chồng tôi lái xe như một kẻ vô hồn,anh đã vượt đèn đỏ mấy lần.tôi thì ngất ngây,uyên thuyên gọi điện cho người thân,bạn bè.
Vài tuần trôi qua,trong tôi bắt đầu có những cảm nhận về sự hình thành của một đứa bé trong bụng.cảm giác thật khó diễn tả, hạnh phúc làm sao ấy!.Thầm cảm ơn nơi đã cho mình hạnh phúc,người đã cho minh niềm vui ấy.
Thảm đỏ đã không trãi suốt đoạn đường tôi .Tuần thứ 5,tôi có dấu hiệu sảy thai nghiêm trọng,máu ra rất nhiều.Ở nhà một mình, tôi luốn cuốn chẳng biết làm gì?Lúc đó trong đầu tôi đã nghĩ ngay đến anh bác sĩ da đen,tôi gọi điện cho bác sĩ trong tiếng khóc và sự tuyệt vọng.Bằng kỹ năng chuyên nghiệp và sự nhiệt tình,anh bác sĩ đã trấn an tôi và đã hướng cho tôi đến bệnh viện địa phương.Tôi đã giữ lại được đứa bé…Cảm ơn anh bác sĩ da đen-ông bụt của tôi.
Ba mươi tám tuần trôi qua,đáp lại sự chờ đợi mỏi mòn của vợ chồng tôi,hai cô công chúa đã ra đời khoẻ mạnh và đáng yêu.Cuộc sống gia đình tôi đã sang trang mới,hạnh phúc trọn vẹn và tràn ngập tiếng cười trẻ thơ..
Một lần nữa,cảm ơn cuộc đời,cảm ơn tất cả các anh chị em ở bệnh viện Phương châu,đặc biệt là anh bác sĩ da đen-Dư Huỳnh Hồng Ngọc đáng yêu của tôi!